Trong mê cung của màn đêm, nơi những ánh đèn đường hắt hiu chẳng đủ soi sáng hết những góc khuất tâm hồn, Hùng ngồi đó, đối diện màn hình máy tính loang lổ ánh xanh. Giữa bộn bề tiếng gõ phím lạch cạch và hơi thở đều đều của đồng nghiệp, anh là một người giữ lửa đêm, một tai nghe luôn túc trực, chực chờ đón những tiếng vọng từ thế giới bên kia đường dây. Anh là một trong số những “người Việt” ít ỏi làm việc tại hotline Rik VIP.
Đây không phải là một công việc bình thường. Nó là một ranh giới mong manh giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa cái vẫy gọi của đồng tiền ảo và những đổ vỡ thật. Hùng đã làm ở đây gần một năm. Một năm đủ để anh nếm trải đủ mọi cung bậc cảm xúc, từ những tiếng cười khẩy của kẻ thắng cuộc cho đến những lời than khóc xé lòng của người thua trắng tay. Mỗi cuộc gọi là một lát cắt đời sống, phơi bày trần trụi những dục vọng sâu thẳm nhất.
Đêm nay, sương mù giăng kín phố thị, càng làm cho căn phòng làm việc của Hùng thêm cô quạnh. Tiếng tút dài quen thuộc vang lên, anh nhẹ nhàng đưa tay nghe lên tai. “Rik VIP xin nghe, tôi có thể giúp gì cho quý khách ạ?”
Đầu dây bên kia, một giọng đàn ông trung niên, khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi. “Cậu Hùng à? Lại là tôi đây. Tài khoản 'Đại Gia 79' của tôi, sao mãi vẫn chưa thấy tiền về?”
Hùng thoáng nhíu mày. 'Đại Gia 79'. Một cái tên nghe thật kiêu hãnh, nhưng ẩn sau đó là một bi kịch mà anh đã quá quen thuộc. Ông ta, theo Hùng biết qua những lần tra cứu lịch sử, đã nạp không biết bao nhiêu tiền vào trò chơi này, và đã từng có những giây phút thăng hoa tột độ. Nhưng cuộc đời đâu phải là ván bài luôn thắng. Giờ đây, mỗi cuộc gọi của ông đều xoay quanh việc “tiền chưa về”, “làm ơn kiểm tra giúp”, hay những câu hỏi vu vơ về “bí quyết thắng”.
Dạ, tài khoản của quý khách vẫn đang trong quá trình xử lý, thưa ông. Chúng tôi sẽ cố gắng nhanh nhất có thể,“ Hùng trả lời một cách tự động, từng từ ngữ đã được lập trình sẵn trong đầu. Anh nhận thấy như mình là một con robot, lặp đi lặp lại những câu thoại vô tri, trong khi biết rõ rằng, bên kia đường dây, một cuộc đời đang chực chờ sụp đổ.
Ông ta thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. ”Tôi biết rồi. Cảm ơn cậu.“ Rồi im lặng. Hùng vẫn giữ tai nghe, chờ đợi. Anh biết, ông ta không chỉ gọi để hỏi về tiền. Ông gọi để tìm một chút hơi ấm, một chút sự quan tâm, dù là giả tạo, trong cái thế giới ảo lạnh lẽo này.
Trong khoảnh khắc im lặng đó, Hùng như nghe thấy cả tiếng gió lùa qua khung cửa sổ nhà ông, tiếng thở dài của vợ ông đang ngủ say, hay tiếng con trẻ lật mình trong giấc mộng. Anh nhớ đến những lời mẹ anh dặn dò khi anh mới ra trường, ”Con làm gì cũng được, miễn sao lương thiện, tử tế.“ Nhưng ở đây, trong cái đường dây Rik VIP người Việt này, anh đang là gì? Một người giữ cổng địa ngục, hay một người bán giấc mơ ảo?
Cuộc gọi kết thúc. Hùng gác máy, nhìn ra cửa sổ văn phòng. Từng hạt mưa bụi li ti bám vào kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Anh bỗng nhớ về một câu thơ cũ của Nguyễn Du:
”Trải qua một cuộc bể dâu,Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.“
Dù biết nó không hoàn toàn hợp cảnh, nhưng cảm giác về những gì anh ”trông thấy“ qua đường dây điện thoại, những mảnh đời tan nát vì ”đỏ đen“, nó thực sự ”đau đớn lòng“.
Một cuộc gọi khác lại đến. Lần này là một phụ nữ trẻ, giọng cô ấy run rẩy, gần như nức nở. ”Anh ơi, giúp em với! Tài khoản của em tự nhiên bị khóa. Em. . . em mới nạp vào hết tiền lương tháng này. Chồng em mà biết thì. . . thì chết mất!
Hùng cảm thấy một cơn nhói lên trong lồng ngực. Đây không phải lần đầu tiên anh nghe những lời như vậy. Anh bắt đầu quy trình hỗ trợ, kiểm tra thông tin. Cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể. “Chị cho em xin tên tài khoản và số điện thoại đăng ký ạ.”
Cô ấy đọc ra, từng chữ một, như sợ rằng mình sẽ nói sai. Hùng nhanh chóng tra cứu. Tình trạng khóa tài khoản là có thật, nhưng nguyên nhân lại liên quan đến hành vi gian lận nhỏ. Hùng biết, theo quy định, anh phải từ chối. Nhưng lương tâm anh thì sao?
Dạ chị ơi, tài khoản của chị bị khóa do hệ thống phát hiện có dấu hiệu bất thường trong quá trình chơi ạ. Tạm thời chúng tôi chưa thể mở lại được. . .
Đầu dây bên kia bỗng vỡ òa thành tiếng khóc nức nở. “Không thể như vậy được! Anh ơi, em xin anh mà! Em. . . em chỉ muốn gỡ lại một chút thôi. Em hứa sẽ không bao giờ chơi nữa! Con em đang bệnh, em cần tiền thuốc. . . Anh ơi!”
Tiếng khóc của người phụ nữ như những nhát dao cứa vào tai Hùng. Anh bất lực. Anh chỉ là một nhân viên trực tổng đài, một mắt xích nhỏ bé trong một cỗ máy khổng lồ. Anh không thể bẻ cong luật lệ. Anh cũng không thể đưa tiền cho cô ấy. Cái thế giới của Rik VIP hotline là vậy, đầy rẫy những bi kịch mà người trực tiếp nghe lại là những người bất lực nhất.
Hùng nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu. Mùi cà phê nguội, mùi giấy cũ và mùi của sự tuyệt vọng dường như quẩn quanh trong căn phòng nhỏ này. Anh tự hỏi, bao nhiêu cuộc đời đã tan nát chỉ vì những con số nhảy múa trên màn hình điện thoại? Bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi xuống vì cái ảo vọng đổi đời chỉ trong một ván cược?
Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Màn đêm đã đặc quánh. Hùng mở mắt ra. Trước mặt anh vẫn là màn hình sáng xanh, và dòng chờ cuộc gọi vẫn không ngừng nhấp nháy. Một cuộc đời khác, một hy vọng mong manh khác, một bi kịch khác lại sắp sửa được trút xuống tai anh. Và anh, người giữ lửa đêm, người lắng nghe những tiếng vọng từ vực thẳm, lại đưa tay nhấc máy.